103:1 Linh hồn tôi hãy ngượi khen Chúa: * hỡi Chúa tôi, Chúa rất sang trọng.
103:1 Lấy uy nghi vinh hiển làm áo mặc: * lấy sáng láng làm áo mặc:
103:2 Phô trương lời như trường da: * lấy nước che lợp ở trên.
103:3 Lấy mây làm xe ngự: * gác đi trên cánh gió.
103:4 Chúa khiến sứ thần như gió thổi: * và kẻ phục dịch Chúa như lửa cháy lên.
103:5 Chúa để đất trên nền kiên cố: * chẳng nghiêng lệch đến đời đời.
103:6 Vực sâu bao bọc nó như áo mặc: * nước đứng trên các núi đồi.
103:7 Nó tan chạy bởi lời Chúa quở: * kinh khủng vì tiếng lôi đình Người.
103:8 Núi non mọc lên, đồng bằng thấp xuống * ở nơi Chúa tạo thành cho nó.
103:9 Chúa đặt địa giới để nó chẳng vượt qua: * chẳng lại tràn ra trên đất.
103:10 Chúa khiến suối vọt lên đồng điền: * nước chảy qua trong các núi.
103:11 Các muông rừng được uống: * lừa rừng trông đợi giải khát khao.
103:12 Các chim lời bay đổ ở trên: * hót tiếng trong bàn thạch.
103:13 Chúa bởi trên tưới các núi đồi: * bởi việc Chúa đồng điền dư dật:
103:14 Chúa cho cỏ tốt nuôi súc vật, * và cho rau mọc để người dùng:
103:14 Khiến lương thực bởi đất mọc lên: * và có rượu cho thỏa lòng người:
103:15 Có dầu cho tươi nét mặt: * và có bánh để bổ dưỡng sức người.
103:16 Cây cội ngoài đồng và các cây bá hương Libanô, Chúa đã trồng đều được chứa chan: * các chim sẻ làm tổ ở trong.
103:17 Nhà chim hạc là tướng chúng nó: * núi cao là ổ hươu nai: bàn thạch là hang con rím.
103:19 Chúa dựng mặt lăng định thì tiết: * mặt lời biết lặn cứ giờ mình.
103:20 Chúa đặt tối tăm để làm đêm: * khi ấy các muông rừng đều đi lại.
103:21 Sư tử con thét rống tìm mồi ăn, * xin Chúa ban lương thực cho mình.
103:22 Mặt lời đã mọc chúng nó thu lại: * và nấp trong ổ nằm.
103:23 Loài người liền ra làm việc: * và làm việc mình cho đến chiều hôm.
103:24 Hỡi Chúa, các việc Chúa cả thể dường nào! * Chúa làm mọi sự trong khôn sáng: đất đều đầy sản nghiệp Người.
103:25 Này biển cả rộng lắm chi: * ở trong có vô số động vật.
103:26 Giống lớn giống nhỏ: * có thuyền tàu đi lại ở trong.
103:27 Này cá rồng Chúa dựng nên, lội chơi trong ấy: * nó đều trông mong Chúa, để Chúa ban của ăn cho nó tùy thì.
103:28 Chúa ban cho, nó liền nhặt lấy: * Chúa mở tay, thì mọi loài no đầy sự lành.
103:29 Chúa ngảnh mặt, nó liền kinh hãi: * Chúa cất hơi nó, thì nó mất vía, lở về bụi lo.
103:30 Chúa sai thần Chúa thì nó đều chịu dựng: * và Chúa làm cho mặt đất lở nên mới.
103:31 Hiển vinh Chúa đời đời: * Chúa vui thích các việc Chúa:
103:32 Chúa trông đất, đất liền chuyển động: * đá đến núi, núi xông khói lên.
103:33 Lót đời tôi xướng ca cho Chúa: * tôi ca tụng Chúa lót đời mình.
103:34 Chớ gì lời tôi Chúa vui nhận: * để tôi bởi Chúa được vui mừng.
103:35 Chớ gì kẻ có tội ruyệt vong khỏi đất, kẻ dữ chẳng còn: * linh hồn tôi hãy ngượi khen Chúa.