122:1 Tôi ngửa mặt tôi lên cùng Chúa, * ngự trên các tầng lời.
122:2a Này như con mắt đầy tớ * ở trong tay chúa mình,
122:2b Con mắt con đòi ở trong tay bà chúa: * cùng một lẽ ấy con mắt chúng ta hướng về Đức Chúa Lời là Chúa chúng ta, cho đến khi Người thương xót chúng tôi.
122:3 Hỡi Chúa, hãy thương xót chúng ta, thương xót chúng ta: * vì chúng ta phải dể duôi quá cực:
122:4 Linh hồn chúng ta chê chán: * bởi kẻ dư dật nhạo cười, kẻ kiêu ngạo dể duôi.