13:1a Kẻ mê muội nói trong lòng mình: * chẳng có Chúa.
13:1b Chúng nó đều hư hoại, và ra gở lạ trong những sự nó ước ao: * chẳng ai làm sự lành, chẳng có một ai.
13:2 Chúa bởi trên lời soi xét con loài người, * cho được xem có ai hiểu biết, hay là tìm cầu Chúa.
13:3a Mọi người đều sai lạc, ra vô ích thay thảy: * chẳng ai làm sự lành, chẳng có một ai.
13:3b Họng chúng nó như mồ mở ra: † lấy lưỡi mình làm sự gian dối * dưới môi chúng nó có nọc rắn hổ mang.
13:3c Miệng nó đầy sự nguyền rủa cay đắng: * chân chúng nó lanh chân cho được đổ máu.
13:3d Sự gian nan tai vạ trong các đường lối nó, † và chúng nó chẳng biết nẻo bằng yên: * chẳng có sự dái sợ Chúa trước mặt chúng nó.
13:4 Chớ thì những kẻ làm gian ác chẳng hiểu biết ru, * kẻ nuốt dân Tao như ăn bánh?
13:5 Chúng nó chẳng kêu cầu Chúa, * ở đấy run sợ khi chẳng có sự sợ hãi.
13:6 Bởi Chúa ở trong dòng dõi công chính, † mà bay dể duôi mưu luận kẻ khó khăn: * vì Chúa là sự nó trông cậy.
13:7 Ai ban cho Israel sự rỗi bởi Sion? * khi Chúa cất khỏi sự lưu đày dân Chúa, Jacob vui mừng, Israel mừng rỡ.