136:1 Trên các sông Babylon, ở đấy chúng ta ngồi khóc lóc: * khi tưởng nhớ Sion:
136:2 Ở nơi ấy, trên các cây liễu, * chúng ta treo đàn cầm đàn sắt mình.
136:3 Bởi vì ở đấy các kẻ đem chúng ta đi lưu đày đòi chúng ta xướng ca: * kẻ điệu chúng ta đi, rằng:
136:3 Hãy xướng ca bởi các ca vãn Sion cho ta nghe.
136:4 Lẽ nào chúng ta xướng ca vãn Chúa * trong đất ngoại bang?
136:5 Hỡi Jerusalem, nếu ta quên nhớ mày, * thà rằng bỏ quên tay hữu ta.
136:6 Thà rằng, lưỡi ta rính vào cổ họng, * nếu ta chẳng nhớ đến mày:
136:6 Nếu ta chẳng lấy Jerusalem làm đầu, * sự vui mừng ta.
136:7 Hỡi Chúa, Chúa hãy nhớ con cháu Eđom, * trong ngày Jerusalem:
136:7 Nói: Hãy hủy hoại, hãy hủy hoại * cho đến chân nền trong nó.
136:8 Hỡi con gái Babylon, khốn cho mày: * phúc cho kẻ lả lại cho mày sự mày đã làm cho ta.
136:9 Phúc cho kẻ bắt lấy, * và đem con trẻ mày giập nát trên bàn thạch.