141:2 Tôi cất tiếng kêu cầu Chúa: * tôi cất tiếng khấn nguyện cùng Chúa:
141:3 Tôi giốc đổ lời tôi cầu nguyện trước mặt Chúa, * và tỏ ra sự gian nan tôi trước mặt Người.
141:4 Trong khi tôi mất vía, * thì Chúa hiểu biết các đường lối tôi.
141:4 Trên đường tôi đi này, * chúng nó đã để lưới giấu tôi.
141:5 Tôi xét xem bên hữu, và thấy: * chẳng có ai nhận biết tôi.
141:5 Tôi chẳng trốn lánh được, * và không ai hỏi thăm linh hồn tôi.
141:6 Hỡi Chúa, tôi kêu cầu Chúa, * tôi đã rằng: Chúa là sự tôi trông cậy, là kỉ phần tôi trong đất kẻ sống.
141:7 Xin Chúa lắng nghe lời tôi khấn nguyện: * vì tôi ra rất hèn hạ.
141:7 Chúa hãy cứu chữa tôi khỏi các kẻ bắt bớ tôi: * vì nó mạnh hơn tôi.
141:8 Chúa hãy đem linh hồn tôi ra khỏi tù rạc, cho được ngượi khen danh Chúa: * các kẻ lành trông đợi tôi, cho đến khi Chúa lả lại cho tôi.