(Ca vịnh ông Êzêkia * Isaia 38:10-20)
38:10 Tôi rằng: trong nửa ngày tôi, * tôi phải đến cửa âm phủ! Tôi còn nài phần dư các năm tôi.
38:11 Tôi rằng: tôi chẳng được xem thấy Chúa tôi, là Đức Chúa Lời, ở trong đất các kẻ sống. * Tôi chẳng lại được xem loài người và kẻ ở chốn bằng yên.
38:12 Sự sống tôi toan cất đi, nó phải gấp lại như nhà xếp kẻ chăn thả. * Sự sống tôi toan cắt đi như bởi kẻ dệt; khi mới khởi đầu đã cắt tôi đi; từ sáng sớm đến chiều hôm Chúa tôi làm vuối tôi cho đoạn.
38:13 Tôi trông mong cho đến sáng ngày; * song Chúa như sư tử giập nát các xương tôi; từ sáng sớm đến chiều hôm Chúa tôi làm vuối tôi cho đoạn.
38:14 Tôi sẽ kêu như chim én con, tôi sẽ than như chim bồ câu. * Con mắt tôi mòn mỏi bởi sự trông lên: hỡi Chúa, tôi rất gian khổ, xin Chúa báo đáp cho tôi.
38:15 Tôi sẽ nói làm sao, hay là Chúa đáp lại vuối tôi thể nào? Vì Chúa đã làm sự này. * Tôi sẽ tưởng lại trước mặt Chúa các năm tôi, trong sự cay đắng linh hồn tôi.
38:16 Hỡi Chúa, nếu phải sống thể này, nếu sự sống linh hồn tôi bởi tại những sự ấy * thì Chúa hãy phạt tôi, làm cho tôi được sống.
38:17 Này sự rất cay đắng tôi lở nên yên hàn; * Chúa đã cứu chữa linh hồn tôi cho khỏi chết, Chúa ném bỏ các tội lỗi tôi sau lưng Người.
38:18 Chẳng phải âm phủ ngượi khen Chúa, chẳng phải sự chết ca tụng Chúa; * chẳng phải kẻ xuống mồ trông sự chân thật Chúa.
38:19 Kẻ sống, kẻ còn sống, ấy là kẻ ngượi khen Chúa, như tôi ngày hôm nay; * cha sẽ truyền sự chân thật Chúa cho con cái mình.
38:20 Hỡi Chúa, hãy cứu chữa tôi, * chúng tôi sẽ xướng ca vinh chúng tôi, lót ngày chúng tôi sống, trong đền Chúa.