(Ca vịnh ông Môysê * Xuất Hành 15:1-19)
15:1 Chúng tôi hãy hát mừng Chúa bởi vì Chúa được sự cả sáng uy nghi, * đã xô ngựa và kẻ cỡi ngựa xuống biển khơi.
15:2 Chúa là sức mạnh tôi, là sự cả sáng tôi, Chúa là đấng cứu chữa tôi; * này là Chúa tôi, tôi làm sáng danh Chúa là Chúa tổ phụ tôi, tôi kính trọng Người.
15:3 Chúa như đấng chiến trận, * danh Chúa phép tắc vô cùng.
15:4 Xe Pharao và cơ binh nó Chúa ném xuống biển khơi; * các quan tướng nó đã chọn điều phải gìm trong Biển Đỏ.
15:5 Vực nước sâu che lấp nó đi; * nó chìm nơi sâu như hòn đá.
15:6 Hỡi Chúa, tay hữu Chúa hiển vinh mạnh sức; * hỡi Chúa, tay hữu Chúa phá tan kẻ thù.
15:7 Chúa tỏ uy nghiêm cả triệt hạ kẻ nghịch cùng Chúa; * Chúa tỏ cơn thịnh nộ thiêu đốt chúng nó như cỏ rơm.
15:8 Chúa dùng hơi giận tụ tập ba đào, nước chảy đứng lên, * các vực sâu tụ ở giữa biển.
15:9 Kẻ thù từng nói: ta sẽ đuổi theo bắt được, ta sẽ chia của ta đã cướp cho thỏa lòng ta; * ta tuốt gươm ra, tay ta giết nó.
15:10 Hơi Chúa thổi lên, biển vùi lấp nó, * chúng nó như chì chìm trong nước cả.
15:11 Hỡi Chúa, trong các đấng mạnh sức ai bằng Chúa? * Chúa rất sang rất thánh, đáng dái, đáng khen, hay làm sự lạ, ai bằng Chúa?
15:12 Chúa đã ra tay, * đất liền nuốt lấy chúng nó.
15:13 Chúa hay thương dẫn lối cho dân Chúa đã cứu lấy, * lại dùng quyền cả đem nó về nơi thánh Chúa ngự.
15:14 Các dân ngoại dấy lên sinh lòng giận dữ; * dân Philisthiim phải sự đau đớn.
15:15 Bấy giờ kẻ cả trong Eđom bỡ ngỡ, kẻ mạnh mẽ Moab kinh sợ, * dân Chanaan khiếp mất vía.
15:16 Chớ gì sự kinh khủng sợ hãi đổ trên mình nó, bởi Chúa dùng sức cả tay Chúa; * chớ gì chúng nó như đá đứng yên cho đến khi dân Chúa đi qua, cho đến khi dân này Chúa đã chọn đi qua khỏi, hỡi Chúa.
15:17 Chúa sẽ đem nó và trồng nó trên núi cơ nghiệp Chúa, hỡi Chúa; * ấy là nơi Chúa đã lập vững bền; ấy là nơi thánh tay Chúa đã dựng cho bền đỗ, hỡi Chúa.
15:18 Chúa cai trị đời đời chẳng cùng. *
15:19 Binh mã Pharao, xe và quân kị kéo xuống biển khơi; * Chúa đem nước về đổ trên mình nó; con cái Israel điều trẩy qua nơi cạn giữa biển.