(Ca vịnh Quicumque vult * Kinh Tin Kính Thánh Athanasiô)
Hễ ai muốn được rỗi, * trước hết cần phải giữ đức tin thánh:
Ví bằng chẳng giữ nó cho vẹn toàn chẳng nát, * thì chắc thật sẽ hư hoại đời đời.
Ấy đức tin thánh là thể này: * là chúng ta kính dái một Đức Chúa Lời trong Ba Ngôi, và Ba Ngôi trong một tính.
Chẳng lộn các Ngôi, * chẳng phân rẽ tính thể.
Vì chưng Ngôi Cha là khác, Ngôi Con là khác, * Ngôi Thánh Thần là khác:
Song Cha, và Con, và Thánh Thần có một tính Đức Chúa Lời, * vinh hiển bằng nhau, uy nghi cùng hằng có đời đời.
Cha thể nào, Con thể ấy, * Thánh Thần cũng thể ấy.
Cha chẳng phải dựng nên, Con chẳng phải dựng nên, * Thánh Thần chẳng phải dựng nên.
Cha vô cùng, Con vô cùng, * Thánh Thần vô cùng.
Cha đời đời, Con đời đời, * Thánh Thần đời đời.
Dù vậy chẳng phải ba Đấng đời đời, * bèn là một Đấng đời đời.
Như chẳng phải ba Đấng không dựng nên, chẳng phải ba Đấng vô cùng, * bèn là một Đấng không dựng nên, và một Đấng vô cùng.
Cũng vậy Cha phép tắc vô cùng, Con phép tắc vô cùng, * Thánh Thần phép tắc vô cùng.
Dù vậy chẳng phải ba Đấng phép tắc vô cùng, * bèn là một Đấng phép tắc vô cùng.
Như vậy Cha là Đức Chúa Lời, Con là Đức Chúa Lời, * Thánh Thần là Đức Chúa Lời.
Dù vậy chẳng phải ba Đức Chúa Lời, * bèn là một Đức Chúa Lời.
Như vậy Cha là Chúa, Con là Chúa, * Thánh Thần là Chúa.
Dù vậy chẳng phải ba Chúa, * bèn là một Chúa.
Vì, như bởi lẽ thật đạo Christ buộc chúng ta xưng mỗi một Ngôi là Đức Chúa Lời và là Chúa: * thì cũng vậy đạo thánh cấm chúng ta nói ba Đức Chúa Lời hay là ba Chúa.
Cha chẳng bởi ai làm ra: * chẳng phải dựng nên, cũng chẳng sinh ra.
Con bởi một mình Cha mà ra: * chẳng phải làm ra, chẳng phải dựng nên, bèn là sinh ra.
Thánh Thần bởi Cha và Con: * chẳng phải làm ra, chẳng phải dựng nên, chẳng phải sinh ra, bèn là bởi ra.
Vậy thì một Cha, chẳng phải ba Cha: một Con, chẳng phải ba Con: * một Thánh Thần, chẳng phải ba Thánh Thần.
Và trong Ba Ngôi ấy chẳng có gì trước hay là sau, chẳng có gì cả hay là nhỏ: * song cả ba Ngôi cùng hằng có đời đời và bằng nhau.
Đến nỗi trong mọi sự, như đã nói ở trên, * phải kính dái một tính trong Ba Ngôi, và Ba Ngôi trong một tính.
Hễ ai muốn được rỗi, * thì phải hiểu về Ba Ngôi thể ấy.
Song sự cần kíp cho được rỗi đời đời, * là phải tin vững vàng sự Nhập Thể của Đức Chúa Jêsu Kirixitô, Chúa chúng ta.
Vậy đức tin ngay chính là chúng ta tin và xưng ra, * rằng Đức Chúa Jêsu Kirixitô, Chúa chúng ta, Con Đức Chúa Lời, là Đức Chúa Lời và là người.
Là Đức Chúa Lời bởi tính thể Cha sinh ra trước các đời: * và là người bởi tính thể mẹ sinh ra trong đời.
Là Đức Chúa Lời trọn vẹn, là người trọn vẹn: * có linh hồn khôn sáng và xác thịt loài người.
Bằng Cha theo tính Đức Chúa Lời: * nhỏ hơn Cha theo tính loài người ta.
Người dù là Đức Chúa Lời và là người, * dù vậy chẳng phải hai, bèn là một Đấng Kirixitô.
Là một, chẳng phải bởi tính Đức Chúa Lời đổi ra xác thịt, * bèn là bởi tính loài người ta chịu lấy trong Đức Chúa Lời.
Một trọn vẹn, chẳng phải bởi lộn tính thể, * bèn là bởi một Ngôi.
Vì như linh hồn khôn sáng và xác thịt là một người: * thì Đức Chúa Lời và người là một Đấng Kirixitô.
Là Đấng đã chịu nạn cho chúng ta được rỗi: xuống âm phủ: * ngày thứ ba bởi trong kẻ chết sống lại.
Lên các tầng lời, ngự bên hữu Đức Chúa Cha phép tắc vô cùng: * bởi đấy sẽ đến phán xét kẻ sống và kẻ chết.
Khi Người đến mọi người sẽ sống lại với xác thịt mình; * và sẽ lả lẽ về các việc riêng mình đã làm.
Và kẻ đã làm lành, sẽ vào sự sống đời đời: * còn kẻ làm dữ, vào lửa đời đời.
Này là đức tin thánh, * ví bằng ai chẳng tin vững vàng, thì chẳng được rỗi.