(Ca vịnh ông tiên tri Isaia * Is 62:4-7)
62:4 Mày chẳng còn gọi là “kẻ phải bỏ”, * và đất mày chẳng còn kể là hoang vu:
62:4 Một gọi mày là “kẻ tao thích chí”, * và đất mày kể là nơi dân cư:
62:4 Vì Chúa ưa thích mày: * và đất mày sẽ có dân cư.
62:5 Đồng nam ở với đồng nữ, * các con lai mày sẽ ở trong mày:
62:5 Chồng mới vui mừng vì bạn mới, * Chúa mày sẽ hỉ duyệt mày.
62:6 Hỡi Jerusalem, tao đặt kẻ vòng canh trên tường thành mày; * lọn ngày thâu đêm, chẳng bao giờ nín lặng.
62:6 Các kẻ tưởng nhớ Chúa, chớ lặng yên, † chớ để Chúa nghỉ, * cho đến khi Người gây dựng và cho đến khi đặt Jerusalem ngượi khen trong đất.