(Ca vịnh ông tiên tri Isaia * Is 33:2-10)
33:2 Hỡi Chúa, hãy thương xót chúng tôi; vì chúng tôi đợi trông Chúa; † Chúa hãy nên cánh tay sớm mai cho chúng tôi, * hãy nên sự rỗi chúng tôi trong thì buổi gian nan.
33:3 Bởi tiếng sứ thần các dân trốn chạy, * bởi Chúa dấy lên các nước tan đi.
33:4 Của cướp bay sẽ thu lại như thu hoàng trùng, * cho đầy hố.
33:5 Chúa cả sáng vì Chúa ngự trên cao; * làm cho Sion đầy lý đoán công chính.
33:6 Sẽ có sự ngay chính trong thì buổi mày: † sự khôn ngoan thông sáng là của quí giá sự rỗi; * kính dái Chúa bèn là của châu báu mày.
33:7 Này các kẻ trông xem kêu rêu ở ngoài, * các sứ thần cầu hòa khóc lóc cay đắng.
33:8 Các đường tàn phá, kẻ bộ hành chỉ tắt, † giao ước phi đi, phá hủy thành ấp, * chẳng kể dân là gì.
33:9 Đất sầu não, hao mòn; * Libanô xỉ nhục ô uế.
33:9 Saron lở nên rừng rậm; * Bấn và Carmel chuyển lay.
33:10 Chúa phán: này Tao sẽ chỗi dậy, * này Tao dấy lên, này Tao sẽ lên cao.