41:2 Con hươu khao khát nguồn nước thế nào: † thì linh hồn tôi cũng khao khát Chúa tôi như vậy, * hỡi Chúa!
41:3 Linh hồn tôi khao khát Chúa mạnh sống: * bao giờ tôi sẽ đến, và hiện ra trước mặt Thiên Chúa?
41:4 Tôi lấy nước mắt làm của ăn đêm ngày: * bởi kẻ hằng nói cùng tôi rằng: Chúa mày ở đâu?
41:5 Tôi nhớ những sự này, và đổ linh hồn tôi trong mình tôi: † vì chưng tôi sẽ trẩy sang nơi nhà xếp lạ lùng, * đến đền Đức Chúa Lời:
41:5 Trong tiếng reo vui, ca tụng: * tiếng kẻ ăn mừng.
41:6 Hỡi linh hồn tôi, nhân sao mày sầu não? * và nhân sao làm cho tôi bối rối?
41:6 Hãy cậy trông Chúa, bởi vì tôi hãy còn xưng khen Người: * là sự rỗi mặt tôi, và là Thiên Chúa tôi.
41:7 Linh hồn tôi bối rối trong mình tôi: * bởi đấy tôi sẽ nhớ đến Chúa, ở đất Jorđanô, và Hermon và núi nhỏ.
41:8 Vực gọi vực, * trong tiếng các nguồn thác Chúa.
41:8 Các sóng cả ba đào Chúa * đều đổ trên tôi.
41:9 Ban ngày Chúa truyền nhân từ Người: * và ban đêm ca vịnh Người.
41:9 Ở nơi tôi cầu xin Chúa sự sống tôi, * sẽ nói cùng Thiên Chúa: Đấng chịu lấy tôi.
41:10 Nhân sao bỏ quên tôi? * và nhân sao tôi bước đi sầu não, đang khi kẻ thù làm khốn tôi?
41:11 Đang khi các xương tôi giập nát, * các kẻ thù tôi làm khốn tôi, xỉ nhục tôi.
41:11 Đang khi chúng nói cùng tôi mọi ngày: Chúa mày ở đâu? * hỡi linh hồn tôi, nhân sao mày sầu não?
41:12 và nhân sao làm cho tôi bối rối?
41:12 Hãy cậy trông Chúa, bởi vì tôi hãy còn xưng khen Người: * là sự rỗi mặt tôi, và là Thiên Chúa tôi.