6:2 Xin Chúa chớ quở trách tôi trong thịnh nộ Chúa, * chớ sửa phạt tôi trong cơn giận Người.
6:3 Chúa hãy thương xót tôi vì tôi yếu đuối: * Chúa hãy chữa tôi, vì các xương tôi rét run.
6:4 Linh hồn tôi rất bối rối: * này cho đến bao giờ, hỡi Chúa?
6:5 Chúa hãy lở lại, cứu linh hồn tôi; * chữa lấy tôi bởi nhân từ Chúa.
6:6 Vì trong sự chết chẳng ai nhớ đến Chúa; * dưới âm phủ nào ai ngượi khen Chúa?
6:7 Tôi mỏi mệt trong sự tôi than thở, † hằng đêm tôi rửa giường mình: * lấy nước mắt tưới ướt giường tôi.
6:8 Con mắt tôi hôn hoa bởi vì buồn giận; * tôi hóa ra già trong các kẻ thù nghịch tôi.
6:9 Các kẻ làm gian ác hãy lìa khỏi ta: * bởi vì Chúa đã nghe tiếng ta khóc lóc.
6:10 Chúa đã nghe lời ta khấn cầu, * Chúa đã chịu lấy lời ta kêu xin.
6:11 Các kẻ thù ta hãy hổ ngươi và kinh khủng rất nhiều; * chúng nó hãy lùi lại, hổ thẹn rất vội vàng.