7:2 Hỡi Chúa tôi là Đức Chúa Lời, tôi trông cậy Chúa: * hãy cứu tôi cho khỏi các kẻ bức bách tôi, và hãy chữa lấy tôi.
7:3 Kẻo nó như sư tử bắt lấy linh hồn tôi, * chẳng ai chuộc, chẳng ai cứu.
7:4 Hỡi Chúa tôi là Đức Chúa Lời, nếu tôi làm sự này, * hay là có sự độc ác trong tay tôi:
7:5 Nếu tôi oán lả kẻ làm sự dữ cho tôi, * thì tôi đáng sa ngã hư không trước kẻ thù tôi.
7:6 Thì mặc kẻ thù đuổi theo tôi, † bắt lấy tôi, giầy đạp mình tôi trên đất, * làm cho vinh hiển tôi ra bụi lo.
7:7a Chúa hãy chỗi dậy trong cơn giận Chúa; * hãy cất cao trên các cõi kẻ thù tôi.
7:7b Chúa tôi là Đức Chúa Lời hãy đứng lên, như lời Người đã phán: * (8a) hội các dân sẽ vòng quanh Chúa.
7:8b Bởi nó Chúa hãy lở về toàn cao: * (9a) Chúa phán xét muôn dân.
7:9b Xin Chúa cứ ngay lành công chính tôi phán đoán tôi, * cứ sự vẹn tuyền tôi ở trong tôi.
7:10 Chớ gì độc ác có tội trừ ruyệt, Chúa dẫn đưa kẻ lành, * Chúa thâu suốt tâm thận người.
7:11 Sự bênh vực bởi Chúa là chính lẽ, * vì Chúa cứu chữa kẻ lòng ngay.
7:12 Chúa là Đấng phán xét công bằng, mạnh mẽ, và hay nhịn: * chớ thì Người thịnh nộ hằng ngày ru?
7:13 Nếu bay chẳng lở lại, Chúa sẽ lắc gươm Người: * Chúa đã giương cung Người, để sẵn.
7:14 Trong ấy Chúa sắm đồ hình giết, * sửa các tên bắn cháy như lửa.
7:15 Này nó sinh sự ngang trái; * mang thai tai vạ, đẻ ra sự gian dữ.
7:16 Nó đào mở hố: * nó sa xuống hố mình đã làm.
7:17 Tai vạ nó trở lại trên đầu nó; * gian ác nó lại xuống trên đỉnh nó.
7:18 Tôi sẽ ngượi khen Chúa cứ sự công chính Người; * tôi sẽ hát mừng Chúa cao cả.