87:2 Hỡi Chúa, là Chúa sự rỗi tôi: * đêm ngày tôi kêu cầu trước mặt Chúa.
87:3 Hãy để lời tôi cầu xin thấu đến trước mặt Chúa: * hãy ghé tai hướng về lời tôi khấn nguyện.
87:4 Bởi vì linh hồn tôi đầy sự gian nan: * sự sống tôi đến gần âm phủ.
87:5 Tôi kể như các kẻ đã xuống mồ: * ra như người không ai cứu giúp, Dong dài trong kẻ chết.
87:6 Như kẻ phải giết nằm trong mồ, Chúa chẳng còn nhớ đến: * tay Chúa giun giủi chúng nó.
87:7 Bỏ tôi xuống hố sâu: * trong tối tăm, trong bóng sự chết.
87:8 Cơn thịnh nộ Chúa ra nặng trên mình tôi: * ba đào Chúa đều đổ trên tôi.
87:9 Chúa khiến kẻ thân thuộc lìa xa tôi: * chúng nó lấy tôi làm gở lạ.
87:9 Tôi phải giam chấp chẳng được ra: * mắt tôi hao mòn vì khốn cực.
87:10 Tôi trọn ngày kêu cầu Chúa: * hỡi Chúa, tôi giơ tay hướng về Người.
87:11 Chớ thì Chúa có làm phép lạ trong kẻ chết: * hay là thầy thuốc cho nó sống lại, để nó ngượi khen Chúa?
87:12 Chớ thì trong mồ có ai rao giảng nhân từ Chúa, * hay là chân thật Chúa trong chốn ruyệt vong?
87:13 Chớ thì trong tối tăm có hay nhận biết sự lạ Chúa, * hay là nơi quên bỏ có hiểu được công chính Chúa ru?
87:14 Hỡi Chúa, tôi kêu cầu Chúa: * lời tôi khấn nguyện sớm mai đón rước Người.
87:15 Nhân sao Chúa chê chối lời tôi cầu xin: * ngảnh mặt khỏi tôi, hỡi Chúa!
87:16 Tôi khó khăn gian nan từ lúc đang thì: * tôi đã nên sang, lại ra hèn hạ bối rối.
87:17 Thịnh nộ Chúa đổ trên mình tôi: * kinh hãi Chúa làm cho tôi mất vía.
87:18 Vòng quanh tôi như nước thâu ngày: * vây hãm tôi cũng một trật.
87:19 Chúa khiến bạn nghĩa thân thuộc lánh xa tôi: * kẻ nhận biết tôi vì sự tôi gian nan thì lánh khỏi.